Home Tâm sự - Cảm xúc Thầy chủ nhiệm của tôi
Thầy chủ nhiệm của tôi PDF. In Email
Viết bởi Nguyễn Thị Liên Hưng   
Thứ hai, 18 Tháng 8 2008 14:48

Nguyễn Thị Liên Hưng

            Trong đời học trò, ai cũng được các thầy cô truyền cho những kiến thức để làm hành trang vào đời. Mỗi một con người sinh ra trên đời, ngoài cha sinh mẹ dưỡng thì người thầy góp phần quan trọng không kém vào tương lai của ta. Bởi thế người xưa xem thầy như cha mẹ và đạo đức đó vẫn vẹn nguyên giá trị cho đến bây giờ.

 

            Tôi đã trải qua mười hai năm làm học trò phổ thông và gần mười năm học nghiệp vụ. Những thầy cô đã truyền kiến thức văn hoá và cả kiến thức cuộc sống cho tôi, từ người thầy đầu tiên ở làng quê cầm tay tôi tập viết chữ i tờ, cho đến người dạy tôi cách tìm phương án tối ưu cho một dự án khả thi… tôi không bao giờ quên. Nhưng ấn tượng sâu đậm nhất trong tôi là người thầy chủ nhiệm năm cuối cùng của bậc trung học. Có lẽ vì đó là giai đoạn giao thời của đất nước cũng như của bản thân tôi, có lẽ vì thầy là người đã giúp đỡ tôi nhiều trong cơn khốn khó và có lẽ vì tôi chưa kịp tri ân gì thì thầy đã trở về cùng cát bụi.

 

            Tôi còn nhớ mãi năm học cuối cùng của tuổi học trò, đó là niên khoá 1975-1976 tại trường cấp 3 Hải Lăng - tên mới được đổi lại sau ngày giải phóng của trường Nguyễn Hoàng hồi cư vừa xây xong năm 1974. Ngoài những thầy cô quen thuộc tôi đã theo học mấy năm qua, năm học đó có thêm những thầy cô mới từ bên kia giới tuyến trở về. Chúng tôi không biết rằng trong chiến tranh, bên kia sông  mọi người đều mặc chung một màu áo, không phân biệt là quân đội hay thường dân. Bởi thế khi nhìn những thầy cô xuất hiện trong sân trường với màu áo xanh thời chiến ấy, chúng tôi thường gọi là thầy bộ đội hay cô bộ đội một cách vô tội vạ. Lúc đầu chúng tôi còn e ngại nhưng rồi cũng quen dần vì tuổi mới lớn vốn vô tư nên dễ thích nghi. Chúng tôi rất thương thầy cô vì sự thiếu thốn vật chất thể hiện trên chiếc áo sờn vai, trên đôi dép nhựa mòn mỏng dính được ví von là dép cạo râu. Thế nhưng lòng ham muốn truyền tri thức cho thế hệ trẻ thì thời nào những người đứng trên bục giảng cũng giống nhau.

            Tôi còn nhớ thầy Châu dạy sinh vật, thầy bé người nhưng rất nhanh nhẹn với đôi mắt sáng tinh anh, bằng một giọng Bắc sắc sảo thầy giảng về phép tiến hoá loài người của Dac-Uyn một cách say sưa. Thầy Lịch người Nam Định (mà sau nầy tôi mới biết là lớp học trò đầu tiên của thầy Lợi) phụ trách môn Địa với chất giọng nhẹ như bấc, mặc gió cát Hải Lăng da mặt thầy cứ trắng hồng không đứa con gái nào sánh kịp. Thầy Lê Thanh Trí vẫn hướng dẫn chúng tôi giãi những bài toán theo phương pháp nhanh, gọn và dễ nhớ một cách thú vị. Thầy Trần Văn Sung phụ trách môn Lý vẫn là môn dốt đặc cán mai đối với bọn con gái khó tiếp nhận khoa học kỹ thuật như tôi, nhưng chúng tôi không lo vì thầy luôn cầm sẵn cái vợt để vớt điểm, tránh cho chúng tôi khỏi phải thi lại. Có lẽ thầy biết trong mỗi nhà, chuyện điện đóm đàn bà con gái mấy ai mó vào, nếu con gái đều giỏi Lý thì trời sinh con trai ra là thừa và các ông đâu vênh mặt lên được, phải không? Ngoài chuyện vớt điểm, thầy còn thường dẫn học trò đi ăn hàng, có lần cả bọn thi nhau ăn cháo bột Diên Sanh làm thầy vét sạch túi tiền giáo viên vẫn không đủ trả, buộc lòng phải để chiếc đồng hồ yêu quý lại quán … làm tin. Còn thầy chủ nhiệm của lớp 12A năm đó…

Một buổi sáng đầu tuần, một ông thầy mặc áo quần màu xanh bộ đội, chân mang đôi dép cạo râu, mái tóc dày hơi rối như tăng thêm cái dáng đi thong thả, lất phất xuất hiện trước cửa lớp. Học sinh đứng dậy chào, thầy khoát tay mời ngồi xuống và giới thiệu với chất giọng Quảng Trị hơi pha những âm bực miền Bắc Tôi họ Văn, tên là Ngọc Lợi, người Quảng Trị tập kết trở về. Tôi phụ trách môn Văn và là giáo viên chủ nhiệm của các anh chị trong năm học nầy. Thầy chủ nhiệm là quan trọng bậc nhất, mà thầy lại dạy Văn - nhất là đối với lớp Ban Văn như lớp tôi, lại là năm cuối cấp. Có thể nói số phận thi cử của chúng tôi một nửa nằm trong tay thầy, tôi nhìn cái dáng vẻ phất phơ của thầy và hơi lo lo, với ông thầy nầy không biết mình sẽ cảm thụ nền văn học mới như thế nào đây nhỉ?

            Trước ngày 30/4/1975, ngày khai trường là ngày chúng tôi bắt đầu cho một năm học, còn bây giờ chúng tôi tập trung trước hơn nửa tháng để nhận thầy nhận trò, ổn định tổ chức lớp đâu đó xong xuôi rồi mới khai giảng năm học mới. Để chuẩn bị lễ khai trường năm đầu tiên trên quê hương giải phóng, thầy Văn Ngọc Lợi, tổ trưởng bộ môn Văn khối 12 và cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp lệnh cho tôi viết bài phát biểu của học sinh. Điều đó làm tôi lo lắng Thưa Thầy! Em là học sinh chưa tiếp thu nền văn học mới nên không biết viết thế nào cho đúng. Thầy nên giao cho các anh chị ấy viết thì hay hơn ạ. Vừa nói tôi vừa chỉ tay về phía những học sinh mặc áo xanh bộ đội từ bên kia giới tuyến trở về. Nhưng thầy thản nhiên bảo Tôi đã chấm bài văn kiểm tra chất lượng xếp lớp của em, tôi biết em viết được. Cứ viết ra như những gì em nghĩ, tôi sẽ xem lại và chỉnh sửa nếu có gì không ổn. Ôi lệnh thầy bên ta đã ban ra thì học trò bên mình làm sao dám cãi. (Thuở ấy, chúng tôi thường dùng chữ bên ta, bên mình để gọi đùa thầy cô và học trò từ hai miền Nam-Bắc mới nhập lại). Thế là tôi đành phải viết và viết đúng theo cảm nghĩ của mình như thầy bảo. Tôi viết cảm nghĩ của một học sinh về một đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, đau thương tang tóc vẫn còn đó nhưng trên những nẻo đường đất nước không còn bóng ngoại bang, đêm đêm tiếng súng không còn làm giật mình giấc ngủ trẻ thơ. Cánh chim hoà bình đã trở lại trên bầu trời xanh thay cho tiếng máy bay gầm rú gieo tang tóc một thuở. Tôi viết về niềm sung sướng, tự hào được làm học sinh, được làm người dân của một đất nước độc lập, thống nhất. Lòng tri ân đối với tiền nhân và những người đã đổ máu cho mảnh đất nầy. Tôi viết về những lời hứa thiết thực của lứa tuổi học sinh, về những việc làm nhỏ trong năm học mới hầu góp tay xây dựng quê hương ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn như di chúc của Bác Hồ kính yêu để lại. Viết xong tôi nộp liền cho thầy với cảm giác thoát nợ, ai dè ngày hôm sau thầy đưa bài viết lại cho tôi, chẳng chỉnh sửa gì và bảo tôi tập đọc trước cho lưu loát.  Nghe thế tôi hoảng hồn lắp bắp Thầy…Thầy bảo em viết chứ có bắt em đọc đâu. Thầy vẫn tỉnh bơ Ai viết thì người đó đọc mới có hồn. Tôi nhăn nhó Thưa Thầy! Em nhát lắm, khi em run lên thì hồn em sẽ bay mất nhưng thầy cười Hồn bay thì cố mà níu lại. Nhát thì tập cho hết nhát. Thế nhé! Nói xong, thầy thọc tay vô túi quần phớt tỉnh ăng lê bỏ đi không thèm dòm tôi đứng đó với đôi mắt rưng rưng. (Sau nầy tôi mới biết thái độ phớt tỉnh ấy là thói quen của thầy mỗi khi muốn chấm dứt một cuộc tranh cãi). Thế nhưng ngày hôm sau, chắc thấy tôi tội nghiệp hay sao mà thầy kêu về phòng tập thể giáo viên tập cho tôi cách đọc bài phát biểu, thầy bảo xem như tôi đang phát biểu, thầy là cử toạ, hãy nhìn vào mắt cử toạ thì bài phát biểu mới thu hút. Tôi làm theo và thấy tạm ổn, có lẽ thầy có đôi mắt rất vui, rất bơ đời nên tôi cũng … bơ đời theo. Xong buổi tập dượt đọc diễn văn, thầy bảo Tốt! Ngày mai em cứ thế mà đọc là đạt nhưng tôi lại lo âu Thưa thầy! Ngày mai đâu chỉ có mình thầy, ngày mai cả hội trường đông thế coi chừng em khớp quá rồi quên cho coi. Thầy phẩy tay và bỏ ra ngoài sau khi phán một câu Không sao! Ngày mai em cứ nhìn vào tôi mà phát biểu, hãy xem cả hội trường như là … cỏ rác. Trời đất! Tôi thầm nhủ Không ngờ thầy Việt Cộng mà cũng có người ngông như thế. Mà quả thế thật, lúc đầu nghe mời đại diện học sinh của trường lên phát biểu tôi đã nghe trống ngực mình đánh to hơn hồi trống khai trường, bước chân ra khỏi chổ ngồi mà đôi chân như muốn ríu lại vì nhìn đâu cũng thấy một màu áo xanh thời chiến. Ngày khai trường đầu tiên của một ngôi trường từng vang danh trên miền đất lửa nên đủ mặt các quan chức từ tỉnh đến huyện về dự, hỏi làm sao một đứa học trò như tôi lại không run? Nhưng khi đã đứng vào vị trí và làm theo lời thầy dặn tôi bỗng bình tỉnh lại tôi phát biểu mà không cần nhìn vào tờ giấy trên tay, tự tin thoải mái đến không ngờ. Sau lễ khai giảng, tôi được thầy hiệu trưởng gọi lên văn phòng để… khen ngợi.

Thế rồi năm học tiếp tục trong niềm say mê giảng và tiếp thu giữa thầy và trò. Thầy Lợi khi nói chuyện thì bơ đời nhưng khi giảng bài thì tuyệt. Thầy giảng tác phẩm Tắt Đèn của Ngô Tất Tố hay đến nổi cứ mỗi lần thầy xuất hiện trước cửa lớp là đám con trai bắt chước thầy dài giọng lào khào run rẩy như cụ Cố “T…à…o…đ…â…y”, làm thầy bật cười và cả lớp cùng cười. Rồi từ các bài giảng của thầy, mỗi đứa trong lớp đều tự nhận cho mình một nhân vật, đứa thì làm mụ Nghị Quế để cứ thấy mặt là lên giọng chanh chua, đay nghiến Bà đã đếm rồi đấy nhé…Mất miếng nào là ch…ế…t với bà; Đứa thì đòi làm ông có cái đức là không thèm biết chữ và luôn miệng Đồng hồ Tây có sai bao giờ khi có bạn hỏi giờ vv…nhưng vai chị Dậu thì chẳng đứa nào chịu nhận, vì ai dại gì muốn lũ con mình đói vàng cả mắt để rồi phải chạy vào trời tối đen như mực? Thầy giảng bài có hồn đến nổi nó ăn sâu vào trí óc tôi mà mấy mươi năm thăng trầm cuộc sống vẫn không phai mờ, cho đến bây giờ tôi vẫn không thể có cảm tình với những người có bàn tay múp míp trơn tuột dù chưa biết họ tốt, xấu thế nào. Hoặc mỗi lần gặp các vị quan chức có khuôn mặt bè bè là tôi lại nghĩ ngay đến từ phèn phẹt và liên tưởng đến ba chữ quan phụ mẫu. Tôi mê nhất là tủ sách của thầy, đó là những cuốn sách văn học nổi tiếng trong và ngoài nước. Những cuốn sách quý mà lúc đó dù có tiền cũng không biết mua ở đâu chứ đừng nói gì lũ học trò túi rỗng như tôi. Hình như thầy đọc được niềm ham muốn trong mắt cô học trò nhỏ, nên đã cho tôi mượn nhiều sách để đọc và nghiên cứu thêm trong suốt năm học, kể cả những cuốn kinh điển như Người Mẹ, Thép đã tôi thế đấy…Tôi đã say mê những cuốn sách ấy và chợt hiểu ra rằng văn chương của những bậc thầy muôn đời vẫn đi vào lòng người, giá trị đích thực của văn chương vượt lên trên chính kiến - điều mà tôi đã hằng tưởng và không ngờ trong nền văn học gọi là cách mạng ấy, nếu biết cảm nhận thì nó cũng không hề khô khan mà phong phú, đa dạng với muôn màu muôn vẻ. Thử hỏi ai mà không khỏi trầm ngâm suy tưởng khi đọc lên câu Khi ta ở chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi đất bỗng hoá linh hồn. Lẽ nào bạn không thích những vần thơ mượt mà Nhớ gì như nhớ người yêu. Trăng lên đầu núi nắng chiều lưng nương? Hay sống động và chan chứa tình cố hương như Bồi hồi dạo trước Tây Phong Lĩnh. Trông lại trời Nam nhớ bạn xưa vv…. Nhất là câu nói của Paven Coocsaghin Đời người sống chỉ một lần, sống sao cho khỏi xót xa ân hận…đã theo tôi suốt cả cuộc đời.

 

            Mùa hiến chương các nhà giáo năm ấy – mà bây giờ gọi là Ngày Nhà giáo Việt nam – Lần đầu tiên tôi biết có ngày lễ tôn vinh thầy cô, toàn trường rộn ràng chuẩn bị đón mừng ngày hội trong không khí náo nức. Nguyễn Vỹ - trưởng ban văn nghệ - lo tìm những bài ca mới để tập cho lớp. Lê Thị Cúc vẫn là giọng ca chủ đạo nhưng có lần hắn dài giọng ra ca Mùa hoa Lê ki ma nở…rất chi là nức nở, bị thầy phê bình là hát nghe buồn ngủ, mất hết khí thế. Tôi và Khôi dĩ nhiên là chịu trách nhiệm về tờ báo tường của lớp để trình làng. Mang danh là lớp văn chương, anh chị của trường mà tờ báo không ra gì thì có nước độn thổ. Ngày lễ 20/11 năm ấy, lần đầu tiên chúng tôi biết nói lời chúc tụng thầy cô một cách long trọng. Chúng tôi tỏ lòng tri ân những người đã truyền tri thức cho mình trên những tờ báo tường rực rỡ. Tôi cũng có bài viết đầy cảm xúc đối với thầy cô, rằng dòng sông tri thức vẫn chảy, rằng thầy cô là người lái đò tri thức đưa chúng em qua bến bờ cuộc sống. Mỗi chuyến sang sông an toàn, thầy cô thấy vui mà không nhìn lại mình tóc ngày càng phai, mắt ngày càng kém. Chúng em sẽ ra đi, đi mãi như đàn chim vỗ cánh bay vào khoảng trời cao rộng. Có những đàn chim bay vào trời lộng gió để đến miền hoa thơm cỏ lạ nhưng cũng có những cánh chim bay lạc vào cả mưa gió, bão bùng…Còn thầy cô thì vẫn ngồi lại trên bến sông xưa để đón đoàn khách mới, nhưng vẫn dõi mắt theo những cánh chim trời. Bài viết nhỏ của tôi hình như ít nhiều có làm xúc động độc giả nên sau đó, mỗi khi ghẹo tôi đám tiểu yêu không đọc câu Lần đầu tiên nhà thơ đi lượm đá nữa mà đọc lên những câu Trời sang đông lành lạnh dưới hiên rrường…trong bài thơ mừng ngày 20/11 năm đó. Rồi buổi tối trong làn mưa bụi lất phất, giữa cái giá rét của ngọn gió mùa đông bắc, thầy trò chúng tôi say sưa thưởng thức buổi văn nghệ cây nhà lá vườn với sân khấu lộ thiên ngoài trời. Tiếng đàn, lời ca cứ dập dềnh, lên đênh theo gió, lúc xa lúc gần như bao trùm cả vùng cát trắng Hải Lăng.

            Sau tết, để chuẩn bị cho học kỳ II và mùa thi tốt nghiệp sắp đến , thầy chủ nhiệm đề nghị chúng tôi tự thành lập nhóm để giúp nhau học tập, mỗi nhóm khoảng sáu bạn. Dĩ nhiên là tôi, Cúc và Lân ngồi gần nhau liền đứng lên. Lập tức bên nam sinh Hải, Thăng và Vỹ cùng đứng lên. Thế có nghĩa là sáu đứa chúng tôi đã thành một nhóm. Bỗng thầy bật ra ba chữ Biết ngay mà làm cả lớp cười ồ làm chúng tôi ngượng quá đứng chết trân. Tôi lại dại dột buột miệng đính chính Thưa Thầy! Chúng em chỉ là bạn học làm thầy vừa cười vừa nói lững lơ Thì tôi có nói sao đâu, nhưng tình yêu là đỉnh cao của tình bạn đấy. Chỉ tiếc là chúng tôi chưa bao giờ bước tới cái đỉnh cao như lời thầy ngày ấy. Cách tổ chức học nhóm rất hay, cứ đứa nào khá môn gì thì chỉ lại cho bạn môn đó và chúng tôi chia tri thức cho nhau mà không hề bị mất đi, lại giàu thêm nữa chứ. Thầy cũng có những buổi lên lớp ngoại khoá rất thú vị, với những chủ đề văn học ngoại khoá ấy, chúng tôi tha hồ mà tranh luận. Không chỉ truyền đạt kiến thức cho học sinh, thầy còn gần gũi và tìm hiểu hoàn cảnh gia đình của học trò để ủi an, giúp đỡ và tôi cũng là một trong số học sinh ấy. lần thấy tôi lơ là việc học, thầy hỏi tại sao? Tôi buồn rầu cho thầy biết tôi chỉ là con ghẻ của địa phương nên học xong cũng chả biết làm gì. Thầy khuyên tôi học là học cho chính mình, học để hiểu biết, để có tri thức mà sống ở đời, việc học không bao giờ thừa. Hơn nữa, điều cơ bản chính là bản thân con người của mình. Khi chào đời, không ai có quyền chọn cho mình một dòng họ, một lý lịch để dễ được thăng tiến theo hoàn cảnh xã hội cả. Em cứ học đi, học hết sức mình để trau dồi tri thức rồi cái gì đến nó sẽ đến, không nên bị chi phối vì những điều chưa đến, điều đó là thủ tiêu đấu tranh và làm lụi tàn niềm tin yêu cuộc sống mà thôi. Nhờ lời giải thích tuyệt vời đó cùng với sự động viên và giúp đỡ của thầy, tôi đã hăng say học tập và vô tư bên thầy bạn trong chuổi ngày học trò còn lại.

 

            Rồi ngày thi tốt nghiệp cũng đến:

                       

Em mùa thi xanh mầu lá non

Ve vẩy chào trên cành lộc ngoan…

…Ta đợi hôm nào em chợt khóc

            Dù có u hoài hay hân hoan…

 

            Khi học trò bước vào phòng thi thì bên ngoài thầy cô hồi hộp. Cứ mỗi đứa học trò rời phòng thi là thầy cô ngoắc đến hỏi làm bài được không? Với môn Toán, khi nghe tôi đọc lại cách giãi đến câu cuối, thầy Trí đã phán ngay một câu là rất tiếc, tôi hấp tấp nên đã tìm ra cách giãi mà quên khai căn, bị trừ 2 điểm. Và kết quả điểm thi môn Toán của tôi có số điểm y như thầy Trí chấm mà không cần nhìn vào bài làm. Còn môn văn học, nghe tôi đọc đến đâu là thầy Quang – cũng dạy văn học lớp 12 – gật đầu đến đó và bảo nếu thầy chấm bài thi nầy của em thì thầy sẽ cho điểm tối đa, vì theo lời bạn bè thì thầy Quang là người thường cho học trò điểm cao. Còn thầy Lợi thì vẫn thọc tay túi quần nhìn trời ngắm đất, khi tôi đọc xong lời kết thầy mới cười cười phán một câu Con bé nầy lạ thiệt. Cứ bị sức ép càng cao thì nó làm bài càng hay. Mà quả thế thật, bài cho về nhà tôi thường đạt điểm khá, có khi trung bình nhưng nếu là bài tập ở lớp thì điểm thường cao, bài thi học kỳ điểm lại cao hơn nữa và bài văn tốt nghiệp năm đó tôi đạt điểm tối đa như lời thầy Quang phán. Hôm công bố kết quả, trường tôi đạt tỉ lệ học sinh tốt nghiệp cao nhất tỉnh Bình Trị Thiên lúc đó. Trường có trên ba trăm thí sinh dự thi mà chỉ rớt có ba em. Qua sự kiện đó đã có người ví von Bãi cát Hải Lăng nở hoa hồng cũng không ngoa.

 

Mấy mươi năm đã trôi qua, mà mỗi lần vào mùa tựu trường hay ngày tôn vinh nhà giáo lòng tôi lại miên man trong nỗi nhớ, nhớ đến những người đưa đò tri thức ngày ấy, nhất là thầy Văn Ngọc Lợi, người giáo viên chủ nhiệm lớp 12A của Trường Cấp 3 Hải Lăng, tỉnh Bình Trị Thiên năm học 1975-1976 – Hậu thân của Trường Trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị. Thuở đó thầy sống rất đạm bạc, bình dị và rất thương học sinh. Khi biết chính quyền địa phương không ký vào hồ sơ cho tôi đi thi, chính thầy đã về tận xã nhà tôi để thuyết phục họ kyù. Dù sau mùa thi năm đó, tôi không được bước chân vào ngưỡng cửa trường đại học như thầy hằng mong muốn, nhưng sau nầy, với tấm bằng tốt nghiệp, với học bạ có lời phê của thầy tôi đã đường đường chính chính bước vào giảng đường không chỉ một mà đến hai lần. Tuy nhiên bằng cấp cũng như nghề nghiệp của tôi lại không như sự kỳ vọng của thầy nên tôi cảm thấy mình có lỗi đã làm thầy thất vọng. Bởi lẽ đó tôi sống lặng lẽ, không liên hệ với thầy cô, bằng hữu. Mỗi lần mở lại ngăn kéo đời mình và chiêm ngắm, lòng tôi luôn thức dậy một niềm đau: Ôi học bạ của lớp 12A với dòng chữ thầy chủ nhiệm phê còn rõ nét …Khá về Văn, là một học sinh có triển vọng trong tương lai… Điều nay sao trùng hợp với lời phê của thầy Hồ Thế Vĩnh – chủ nhiệm năm tôi học lớp 7 đến thế. Có lần tôi nhận thư người bạn học cũ, bạn ấy bảo có gặp thầy và thầy hỏi nhiều về tôi, thầy còn bảo con bé ấy quên thầy rồi. Tôi nghe mà xót xa nhưng cũng không lời đính chính, tôi tự hiểu mình là không bao giờ quên thầy, những ký ức ngọt ngào như thế hiếm ai có được trong đời thì làm sao mà quên được. Một đôi lần trở lại quê xưa nhưng tôi không về tìm thầy, tìm bạn vì tủi thân và nghĩ mình đã phụ lòng kỳ vọng của thầy. Tôi bước vào đời với lắm nỗi truân chuyên, tuy không làm điều gì để phải xấu hổ, để phải xót xa ân hận nhưng vẫn trĩu buồn vì ước mơ ngày nào đã vỗ cánh bay xa. Cuộc sống thì quá ư đơn điệu với bốn phép tính cộng-trừ-nhân-chia, nhưng phép cộng, phép nhân tìm hoài mà chả thấy còn phép trừ, phép chia thì cứ đổ về phần mình. Bởi thế tôi cứ sống trong nỗi thất vọng và luôn mượn câu thơ của Tôn Nữ Thu Hồng để tự bạch:          

Ôi! Hạnh phúc!

Ta ngậm ngùi nhìn em bên cỏ mướt

Tay dẫu dài không với tới chân em

 

             Nhưng rồi một ngày, tôi xếp lời thơ của nữ sĩ Thu Hồng lại và trở về quê cũ trong niềm hân hoan, như ngày xưa đón buổi tựu trường. Đó là ngày họp mặt đầu tiên của cựu học sinh trường Nguyễn Hoàng trên miền đất cũ. Trong những ngày hồi hộp ngóng chờ ấy, tôi nhận rất nhiều điện thoại, đặc biệt là điện thoại của thầy.  Tôi đã bật khóc khi nghe giọng nói thầy qua làn sóng viễn thông, thầy bảo rằng thầy dò hỏi người quen mấy lâu nay mới tìm được số điện thoại của tôi. Tôi nghẹn ngào xin thầy tha lỗi vì đời không như ý nên tôi đã không dám tìm thầy trước, để thầy phải khổ công tìm trò. Thầy bảo em sống không làm điều gì để phải xót xa, ân hận thì việc gì mà mặc cảm. Thế sự thăng trầm, mỗi người mỗi cảnh nhưng thầy rất vui khi biết em vẫn đứng vững giữa cuộc đời trôi nổi nơi xứ người. Thầy báo tin ngày họp trường sắp tới và mong tôi về để gặp thầy. Thầy bảo thầy đã về hưu, bây giờ thầy già nua lại bệnh tim không mổ được, em mau về thăm thầy kẻo thầy chết mà chưa gặp học trò cưng của ba mươi năm trước đó.

                          

            Thế rồi tôi cũng được gặp thầy. Thầy già quá đổi, nhìn ông lão tóc bạc phơ, yếu đuối tay run run đỡ chén trà học trò trao, tôi phải quay đi để lén lau giòng nước mắt cứ chực tràn xuống má. Thấy vậy thầy tỏ ra bơ đời, vui vẻ trò chuyện, thầy còn đùa không ngờ con bé Liên Hưng ốm nhom ngày nào giờ lại sợ mập như thế. Thầy còn ghi địa chỉ nhà tôi và hẹn có dịp vào Nam sẽ ghé thăm. Có ai ngờ lần gặp ấy là lần gặp sau cùng. Mấy tháng sau, một buổi chiều mùa đông bỗng chuông phone đổ, tôi thấy dòng chữ Thầy VNL đang gọi liền Thưa Thầy! Em đây. Ai ngờ một giọng con gái cất lên trong tiếng nức nở: Chị Liên Hưng ơi, bố em vừa mất rồi. Tôi bàng hoàng buông chiếc điện thoại và ngồi phịch xuống ghế, miệng cứ lẩm bẩm thầy mất rồi, thầy mất rồi trong dòng nước mắt. Tôi lại lấy mấy tấm ảnh của thầy ra xem, cả tấm ảnh tôi chụp với thầy mấy tháng trước, thầy thì ngồi an nhiên còn tôi đứng sau lưng thầy mà mắt còn mọng nước. Thế mà giờ thầy đã đi rồi ư? Tôi đã hẹn thầy từ nay mỗi năm tôi đều về thăm quê và sẽ ghé thăm thầy, tôi đã hết mặc cảm thiệt thòi trong cuộc sống, tôi đã tìm thầy, tìm bạn và chính những tình thân ấy là tài sản vô giá vun đắp, bồi bổ cho tâm hồn tôi. Thế mà thầy đã mất rồi, thầy ơi! Và đây là những dòng thương tiếc người thầy chủ nhiệm năm xưa của mình tôi viết bằng nước mắt:

                                              

                                                Thầy ơi

Kính viếng hương hồn Thầy Văn Ngọc Lợi

 

 

Biết rằng cõi tạm trần gian

Người còn ở lại lo toan bao điều

Người đi hồn nhẹ phiêu diêu

Mà sao lòng cứ trăm chiều tiếc thương?

 

 

Thôi rồi tắt một vầng dương!

Thầy đi để lại mấy phương mưa sầu

Học trò: Kẻ trước, người sau

Tay Thầy nâng dắt – thấm màu tương lai

Giọng Thầy vọng mãi ngày mai

Mấy mươi năm ấy khó ai quên lời.

 

Thôi rồi đã khép Thầy ơi!

Một đôi mắt sáng: Một trời bao dung

Mấy mươi năm, phút trùng phùng

Ngờ đâu lần gặp cuối cùng mà thôi

Tóc Thầy trắng cả mây trời

Mà lòng khắc khoải vẫn vời lo âu

Thầy buồn nghe nỗi bể dâu

Thầy cười khi chuyện cơ cầu đã qua

 

 

Em giờ giữa nắng miền xa

Ngóng về quê cũ, nhạt nhòa mưa đông

Ngỡ lời Thầy vọng hư không

Ngỡ mắt Thầy dõi bụi hồng chân non

Ngỡ hồn Thầy vẫn như son

Thương trò như thể thương con của mình

 

 

Biết rằng cõi tạm phù sinh

Biết rằng đã tắt nhịp tim của Thầy

Mà sao lệ vẫn đong đầy

Hương lòng một nén viếng Thầy, Thầy ơi!

 

                                                Học trò cũ Liên Hưng

                                                        (09/12/2007)

 

            Sau tang lễ của thầy, tôi được người thân ở quê cho biết bài thơ nhỏ khóc thầy của tôi đã được đưa vào điếu văn và có người đã cảm thán: Ước chi khi mình qua đời, có được một học trò khóc mình như trò Liên Hưng đã khóc thầy Lợi nhỉ? Đối với tôi, lời cảm thán đó là một sự an ủi lớn lao, tôi thấy ít nhất mình cũng thể hiện được phần nào chân giá trị của một nhà giáo mấy mươi năm trên bục giảng.

 

            Còn bây giờ tôi viết những dòng chữ nầy gởi đến quangtrionline không phải là để nhận điểm thưởng, vì đã qua ngày 15/8/2008 rồi. mà là để nói lên lòng thương tiếc người thầy đã khuất.. Quảng Trị quê ta đề cao việc tôn sư trọng đạo, mỗi chúng ta khi vào đời phần lớn đều qua trường lớp. Nhất tự vi sư, bán tự vi sư…Không lẽ bao năm làm học trò của bạn không có thầy cô nào để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng bạn sao? Hãy giới thiệu cùng cộng đồng Quảng Trị khắp nơi đi bạn nhé. Tôi tin rằng những lời chân thành của những người từng làm học trò một thuở sẽ còn kéo dài cho tới ngày 20/11- Ngày Nhà Giáo Việt Nam – Tôi có một đề nghị nhỏ với chủ vườn của quangtrionline khoan chấm dứt diễn đàn nầy, hãy để cho anh chị em bày tỏ niềm tôn kính, thương yêu và cả tiếc nuối đối với một trong những người đưa đò kiến thức của đời mình.

            Xin cảm ơn.

Lần cập nhật cuối lúc Thứ hai, 14 Tháng 12 2009 20:55
 

Comments  

 
0 #1 Thang 2010-03-23 05:11
Gửi Ban Quản trị trang web Quảng Trị online
cho tui biết mần răng để có thể viết bài trên ni rứa. Cảm ơn nhiều.
Quote
 
 
0 #2 Emelia 2016-04-19 15:10
I could not refrain from commenting. Perfectly written!



Visit my weblog - máy làm mát không khí: http://maylammat.info/may-lam-mat-bang-hoi-nuoc-tiet-kiem-dien/
Quote
 
 
0 #3 Stevie 2016-05-21 08:49
I would like to thank you for the efforts you have put in penning
this blog. I'm hoping to view the same high-grade content by
you in the future as well. In fact, your creative writing abilities has motivated me to get my own, personal site now ;)

Look into my page :: khung bang khen: http://khungtranhdinhdinh.net/khung-bang-khen-gia-re-o-tphcm/
Quote
 
 
0 #4 Anneliese 2016-06-13 19:11
Hi i am kavin, its my first time to commenting anyplace, when i
read this paragraph i thought i could also create comment due to this brilliant article.


Feel free to surf to my homepage; làm mát phòng net: http://maylammatthongminh.com/giai-phap-lam-mat-phong-net-bang-may-lam-mat/
Quote
 
 
0 #5 Lottie 2016-08-18 01:53
Great beat ! I wish to apprentice while you amend your web
site, how can i subscribe for a blog website? The
account aided me a acceptable deal. I had been tiny bit acquainted of this your broadcast
provided bright clear idea

Here is my web-site quat lam mat: http://maylammat.info/quat-lam-mat-air-cooler-co-tot-khong/
Quote
 
 
0 #6 Evelyn 2016-09-10 18:58
Thank you for sharing your thoughts. I really appreciate your
efforts and I will be waiting for your further write ups thank you once again.


Here is my homepage; may lam mat phong net: http://maylammatthongminh.com/giai-phap-lam-mat-phong-net-bang-may-lam-mat/
Quote
 
 
0 #7 Efrain 2016-11-04 09:38
Hi there it's me, I am also visiting this web page daily,
this web site is actually good and the people are actually sharing fastidious thoughts.


Feel free to visit my page máy làm mát hải nam: http://maylammatgiare.net/
Quote
 
 
0 #8 Loyd 2016-11-12 06:21
Unquestionably imagine that which you stated. Your favorite justification
appeared to be on the internet the simplest factor to keep in mind of.
I say to you, I certainly get irked even as other folks
think about concerns that they just don't recognise about.
You managed to hit the nail upon the highest as well as outlined out the entire thing without having side-effects , other
folks could take a signal. Will likely be back to get more.
Thanks

my web blog; may lam mat hai nam: http://maylammatgiare.net/
Quote
 
 
0 #9 Kasha 2016-11-21 11:46
I'm curious to find out what blog system you have been utilizing?
I'm having some minor security issues with my latest blog and I'd like
to find something more safeguarded. Do you have any recommendations ?


My blog post :: máy làm mát: http://hainamco.vn/
Quote
 
 
0 #10 Brigette 2016-11-23 13:37
Nice blog! Is your theme custom made or did you download it
from somewhere? A theme like yours with a few simple adjustements would
really make my blog shine. Please let me know where
you got your design. Bless you

Feel free to surf to my web site may lam
mat thong minh: http://maylammatthongminh.com/
Quote
 

Add comment

Nội qui:
1.Bạn phải dùng tiếng việt có dấu rõ ràng, QTO đã cài bộ gõ bạn không cần thêm bộ gõ.
2.Không dùng từ ngữ thô tục...
3.QTO không chịu trách nhiệm về những bài viết của bạn.
4.Ban quản trị có thể xóa, sửa... bất kỳ comment của bạn khi thấy cần thiết mà không cần thông báo.


Security code
Refresh

Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về QTO.
Joomla! là phần mềm miễn phí được lưu hành theo giấy phép GNU/GPL.

Môt số hình ảnh của bà con Quang trị khắp nơi

 
Ba con QT an tiet canh o NY
Ba con QT an tiet canh o NY
Be ve tham que Le xuyen
Bui tre sau nha anh Cuong o NY
Can dam, be Nhugn con anh Tuan, Long an
Cau treo Dakrong
Chap mo o Le xuyen, QT
Cho Ho xa
Chua QT
Chum khe ngot
Cong lang
Dong huong QT o Sai gon (2)
Dong huong QT o Sai gon
Dong huong Quang tri o Philadelphia va phu can
Duong Dong ha
Gia dinh anh Thang va chu Ngoc
Khe chua cham muoi
Me gia lang que ngay nay
Mot bua ky cua ba con QT o Phialadelphia
Mot bua tiec tai nha nah Thang, NY
Mot buoi gap mat anh em QT o Philadelphia
Mot goc nhin cua lang Le xuyen, QT
Mot so thanh vien QTO
Nam moi o New York
Nghia trang liet si Trieu son
Nha anh Cuong o NY
Sinh nhat con anh Cuong o NY
Sinh nhat mot ban nho Quang tri o NY
Tet VN do Phai doan VN tai LHQ to chuc
Tet o nha anh Thang, New YOrk
Tiet canh
Truong cap 3 Thi xa Quang tri, truoc day la Nguyen Hoang
Truong tieu hoc Trieu tai
Tu truong bo de nhin xuong, anh Leducduc
Tuoi tho, Hai con anh Tuan o Long an
Tuoi tho, anh chup tren doong Le xuyen
Viet bai cung lang
ba con Philadelphia qua tham nha Trelang
hai be con cua anh Tuan, Longan